Dù không thể bỏ qua những địa điểm quá quen thuộc như nhà thờ con gà, trường cao đẳng Sư phạm, đi xe lửa đến Trại Mát thăm chùa miểng sành, nhưng tôi vẫn gắng tìm thêm cái gì là lạ cho mình lẫn cho khách lần đầu đến xứ mộng mơ.
Sau khi đọc hai bài viết “Đi tìm màu quan san” trên báo Tuổi Trẻ Xuân Bính Thân và " Đi giữa trái tim Đà Lạt " thế là tôi và người thân của tôi đã quyết định sáng sớm mai 4h3o dậy sớm để chụp những khoảng khăc độc đáo của cao nguyên Đà Lạt
10 phút săn ảnh đẹp
Đúng hẹn, sáng sớm hôm sau nhóm sáu người chúng tôi lên một taxi xuất phát. Địa điểm chúng tôi tới là một ngọn đồi đối diện với Lang Biang, hi vọng sẽ săn được ảnh đẹp...
Ngọn đồi ấy cách trung tâm Đà Lạt chỉ khoảng 6 km, nhưng có đoạn khá xấu nên phải mất khoảng 20 phút mới đến nơi.
Taxi dừng dưới chân đồi. Trong cái lạnh vừa phải của một buổi sáng Đà Lạt đầu tháng 1, chúng tôi phì phò leo lên đồi. Tất cả vẫn còn chìm trong màn đêm. Dãy Lang Biang chỉ là hình ảnh mờ mờ. Dưới thung lũng, vài ngọn đèn vàng yếu ớt phát ra từ những nông trại.

Anh hướng dẫn viên bảo “mọi người lấy chân máy ra đi, ai có super wide (ống kính góc siêu rộng) thì mang ra xài nhé”, chúng tôi hơi khựng lại vì xưa nay nếu có đi phơi sáng cũng là những nơi có đèn đóm chút đỉnh chứ đâu mà tối đen thế này!
Nhưng anh hướng dẫn viên vẫn cứ hối thúc: “Chúng ta chỉ có khoảng 10 phút để săn khoảnh khắc này. Mọi người lấy tiền cảnh là cây thông mồ côi (mắt phải định thần mất vài giây tôi mới thấy được có một cây thông trơ trọi đứng một mình, dáng rất đẹp), hậu cảnh là dãy Lang Biang.
Khẩu độ để 4, tốc độ 10 giây, ISO đẩy lên 2.500 với máy Full frame, 3.200 với máy crop. Ai xong thì báo cho em nhé...”.
Đẹp đến ngỡ ngàng
Sau khi tôi thực hiện xong các yêu cầu, Hướng dẫn viên xăng xái chạy tới và nói: “Anh bấm máy đi và đưa em cây đèn pin”.
Miệng nói, tay cầm lấy cây đèn pin của tôi, bật sáng và rọi thật nhanh vào cây thông mồ côi rồi tắt ngay. Sau 10 giây, trên màn hình chiếc máy ảnh của tôi hiện lên một hình ảnh đẹp đến ngỡ ngàng.
Tiền cảnh là gốc thông mồ côi dáng thật đẹp, lá xanh biếc rực sáng. Trung cảnh là màn sương trắng mờ bảng lảng trên những ngọn đồi thấp lô xô dưới thung lũng.
Ở đó vài ánh đèn vàng vọt hiện lên thật ấm áp. Xa xa, dãy Lang Biang hùng vĩ có hình dáng như một thiếu phụ đang ngửa mặt nhìn trời. Và trên bầu trời thì chi chít những ngôi sao.
Hướng dẫn viên xuýt xoa: “Đẹp. Nhưng tiếc rằng ánh sáng cây đèn của anh hơi mạnh. Nếu nó yếu hơn một chút thì còn đẹp hơn nữa”. Nói rồi anh chàng lại chạy sang người khác để trợ giúp.

Đúng như cảnh báo, chúng tôi chỉ có không tới 10 phút để chụp cảnh này, bởi sau đó thì trời bắt đầu hơi hửng sáng, không còn thấy những ngôi sao! Nhưng, sự hấp dẫn bây giờ đưa ta sang cảm xúc khác, đó là đón ánh mặt trời mọc.
Ai cũng chăm chú điều chỉnh các thông số kỹ thuật, bầm máy, rồi đợi và rồi lại xuýt xoa “đã quá... đã quá...” khi những bức ảnh đẹp long lanh cứ lần lượt hiện lên với nhiều sắc thái khác nhau.
Khi nắng đã chan hòa, ảnh vẫn cứ đẹp ngỡ ngàng do màn sương vẫn còn đó, dãy Lang Biang đã rõ hơn... và bây giờ còn thêm màu vàng rực của cỏ cháy trên ngọn đồi.
Chúng tôi xếp máy lúc 7h sáng. Đến lúc này, qua lời của Hướng dẫn viên, chúng tôi mới biết tên ngọn đồi này là Thiên Phúc Đức.
“Bọn em sưu tập được hơn chục địa điểm săn ảnh đẹp, độc đáo ở Đà Lạt. Nhưng không thể nào đi hết được trong một lần, bởi mỗi nơi chỉ hoàn hảo trong một khoảng thời gian ngắn trong năm. Ví dụ ngọn đồi Thiên Phúc Đức chỉ thật đẹp ở mùa này, khi trời lạnh vừa phải nên sương mỏng, trời trong, cỏ úa vàng rực...” - Hướng dẫn viên nói.
Tết này, tôi lại hẹn với quay lại Đà Lạt trong những ngày cuối năm.
Giờ đây, Đà Lạt với tôi không đơn điệu chút nào, nhờ những bạn trẻ yêu mảnh đất này và rất lãng mạn khi bỏ hết mọi thứ để săn những cảnh đẹp quê hương nhằm giới thiệu với khách phương xa.




